Dao Nguyen

Books

This member has not published any books.

Smashwords book reviews by Dao Nguyen

  • Bên Thắng Cuộc: Giải phóng on Jan. 04, 2013

    đọc "Bên Thắng Cuộc" của HuyĐức nhớ về ông Nội tôi. sách rất hay với dọng điệu nhẹ nhàng đặc trưng của những người sinh ra tại miền Bắc có điều kiện tiếp cận sự phóng khoáng của miền Nam, tư liệu vô cùng phong phú nhưng rõ ràng là không mới và không có điểm nhấn rõ nét. chúng ta cần những cuốn sách như vậy - đặc tả được một phần sự thật đau thương của dân tộc, nhưng chúng ta cũng cần nhiều cuốn khác về các giai đoạn khác, khúc cua khác, góc tiếp cận khác để cân nhắc, để lựa chọn tốt nhất cho dân tộc, để tránh được các sai lầm như giai đoạn vừa qua. đọc sách lại nhớ lúc bé, ông Nội tôi hay kể cho tôi nghe về một giai đoạn kinh hoàng đầy bi kịch của quê tôi - vùng quê Kinh bắc ngàn năm văn hiến, cái nôi của nền văn minh dân Việt (tôi tự hào và tin là thế, có đúng ko thì để các sử gia luận bàn). ông nhắc đi nhắc lại, nhẹ nhàng nhưng kiên nhẫn kỳ lạ, với thằng cháu nội đích tôn của ông mặc kệ chuyện nó chỉ thích chơi đùa với bạn chứ có nghe ông đâu nhưng sự kiên nhẫn của ông kiểu mưa dần thấm lâu làm tôi không thể nào quên, ngược lại ký ức đó luôn hiện về dồn dập như sóng tràn mỗi khi có gì đó tương đồng, gợi mở. ông kể rằng, làng quê chúng tôi hình thành và yên bình từ lâu rất lâu, phát triển thăng hoa vào đời nhà Lý (vì Thái tổ Lý Công Uẩn xuất thân từ đây nên đất này là đất vua và Ngự lâm quân cùng cung nữ hầu hết từ đây mà ra và các công chúa cũng được gả cho trai tài vùng này !?). Thời thế thế thời cứ bình lặng trôi chẳng có điểm nhấn gì đáng nói ngoài chuyện cứ 1 vài năm lại có một người đỗ đạt làm quan rình rang kiểu "vinh quy bái tổ". nước Pháp mang đến một nền văn minh mới, lạ và khác biệt hoàn toàn; nước Nhật mang đến sự kỷ cương, tinh thần tự tôn và tự trọng bản thân cao độ (một huyện chỉ có 2 cảnh sát Nhật Bản đeo gươm thỉnh thoảng đi tuần nhưng an ninh nghiêm khắc và trật tự vô cùng). thế rồi cái đói năm 45 và cải cách ruộng đất như một trận động đất kèm sóng thần đã quét qua vùng quê yên bình đó để lại sau lưng một bình địa hoang tàn và những nét mặt hoảng hốt. ông luôn tự hào và căn dặn tôi là nhà tôi (nhà tức là họ nội tộc, ko phải nghĩa nhà có 3,4 người như bây giờ) phúc dày nên vượt qua hai thảm kịch này một các yên bình với những mất mát và đau thương ít nhất. tôi cần và mong có những khảo cứu hay mà trung thực về những thảm kịch đó để hiểu hơn về cội nguồn và những trăn trở của ông Nội tôi và hiểu rõ bản thân tôi. Tôi cũng mong có những khảo cứu xứng tầm với vị vua định hình và đặt nền tảng kinh thành Thăng Long và nước Việt. trân thành cám ơn anh. Đào.
  • Bên Thắng Cuộc: Giải phóng on Jan. 04, 2013
    (no rating)
    đọc "Bên Thắng Cuộc" của HuyĐức nhớ về ông Nội tôi. sách rất hay với dọng điệu nhẹ nhàng đặc trưng của những người sinh ra tại miền Bắc có điều kiện tiếp cận sự phóng khoáng của miền Nam, tư liệu vô cùng phong phú nhưng rõ ràng là không mới và không có điểm nhấn rõ nét. chúng ta cần những cuốn sách như vậy - đặc tả được một phần sự thật đau thương của dân tộc, nhưng chúng ta cũng cần nhiều cuốn khác về các giai đoạn khác, khúc cua khác, góc tiếp cận khác để cân nhắc, để lựa chọn tốt nhất cho dân tộc, để tránh được các sai lầm như giai đoạn vừa qua. đọc sách lại nhớ lúc bé, ông Nội tôi hay kể cho tôi nghe về một giai đoạn kinh hoàng đầy bi kịch của quê tôi - vùng quê Kinh bắc ngàn năm văn hiến, cái nôi của nền văn minh dân Việt (tôi tự hào và tin là thế, có đúng ko thì để các sử gia luận bàn). ông nhắc đi nhắc lại, nhẹ nhàng nhưng kiên nhẫn kỳ lạ, với thằng cháu nội đích tôn của ông mặc kệ chuyện nó chỉ thích chơi đùa với bạn chứ có nghe ông đâu nhưng sự kiên nhẫn của ông kiểu mưa dần thấm lâu làm tôi không thể nào quên, ngược lại ký ức đó luôn hiện về dồn dập như sóng tràn mỗi khi có gì đó tương đồng, gợi mở. ông kể rằng, làng quê chúng tôi hình thành và yên bình từ lâu rất lâu, phát triển thăng hoa vào đời nhà Lý (vì Thái tổ Lý Công Uẩn xuất thân từ đây nên đất này là đất vua và Ngự lâm quân cùng cung nữ hầu hết từ đây mà ra và các công chúa cũng được gả cho trai tài vùng này !?). Thời thế thế thời cứ bình lặng trôi chẳng có điểm nhấn gì đáng nói ngoài chuyện cứ 1 vài năm lại có một người đỗ đạt làm quan rình rang kiểu "vinh quy bái tổ". nước Pháp mang đến một nền văn minh mới, lạ và khác biệt hoàn toàn; nước Nhật mang đến sự kỷ cương, tinh thần tự tôn và tự trọng bản thân cao độ (một huyện chỉ có 2 cảnh sát Nhật Bản đeo gươm thỉnh thoảng đi tuần nhưng an ninh nghiêm khắc và trật tự vô cùng). thế rồi cái đói năm 45 và cải cách ruộng đất như một trận động đất kèm sóng thần đã quét qua vùng quê yên bình đó để lại sau lưng một bình địa hoang tàn và những nét mặt hoảng hốt. ông luôn tự hào và căn dặn tôi là nhà tôi (nhà tức là họ nội tộc, ko phải nghĩa nhà có 3,4 người như bây giờ) phúc dày nên vượt qua hai thảm kịch này một các yên bình với những mất mát và đau thương ít nhất. tôi cần và mong có những khảo cứu hay mà trung thực về những thảm kịch đó để hiểu hơn về cội nguồn và những trăn trở của ông Nội tôi và hiểu rõ bản thân tôi. Tôi cũng mong có những khảo cứu xứng tầm với vị vua định hình và đặt nền tảng kinh thành Thăng Long và nước Việt. trân thành cám ơn anh. Đào.